Truyền Thuyết Sói Tuyết - Tập Truyện Mây Mưa Lục

Chương 1

trước
tiếp

Tô Yên Vũ học năm 4 ở đại học R, người quen biết cô đều nói cô giống như thiên kim tiểu thư từ cổ đại xuyên tới đây, ôn nhu nho nhã, ngày thường nói chuyện đều rất ôn hoà. Cha của Tô Yên Vũ – Tô Hải Phú là điền sản nổi tiếng trong nước, tài sản hơn 1 tỷ, giàu nhất vùng. Tô gia có bốn người, Tô Yên Vũ còn có một anh trai, điển hình trong nhà là nam bên ngoài nữ bên trong, cha cô thường xuyên bận rộn bên ngoài, thời gian ở nhà không nhiều lắm. Tô Hải Phú vội vàng kiếm tiền, thời gian cùng con cái ở bên nhau rất ít, ngày thường cũng tương đối nghiêm túc, Tô Yên Vũ từ đáy lòng đối với hắn có một cảm giác sợ hãi, không dám làm trái ý hắn.

Tô Yên Vũ từ nhỏ đến lớn đều là cô gái ngoan ngoãn trong nhà, chỉ là bây giờ cô gạt người trong nhà lén lút yêu đương. Từ nhỏ đến lớn người theo đuổi cô rất nhiều, nhưng Tô Yên Vũ vẫn cũng không dám thử, cho đến khi học năm 2, ở sân bóng rổ gặp được Trần Thự Quang học khoa Kiến trúc, nửa năm theo đuổi, cuối cùng cô cũng đồng ý quen với hắn.

Trần Thự Quang là bạn trai cũng là mối tình đầu của cô, hai người đã qua lại một năm, nhưng cô khôngdám để cho người trong nhà biết cô đang yêu đương, bởi vì nhà cô tuyệt đối sẽ không đồng ý cô và Trần Thự Quang ở bên nhau. Nhà Trần Thự Quang chỉ là một gia đình công nhân viên chức bình thường, tuy rằng trường bọn cô theo học là trường Kinh tế tài chính nổi tiếng ở thành phố R, nhưng theo Tô Hải Phú, môn đăng hộ đối quan trọng hơn so với bằng cấp, ông kêu mẹ Tô sắp xếp đối tượng xem mắt cho Tô Yên Vũ, đều là nhà giàu có, hoặc là làm quan.

Tô Yên Vũ và Trần Thự Quang lén lút thương lượng hai người sẽ cùng nhau xin học bổng ở nước ngoài, trời cao hoàng đế ở xa, huống hồ bọn họ sẽ tự kiếm tiền nên cũng không cần lo lắng.

Nghỉ đông, mấy bạn học trong ký túc xá của Tô Yên Vũ cùng hẹn nhau đi du lịch, Tô Hải Phú ở phương diện tiền bạc không hề keo kiệt với con cái, cho cô một nguồn quỹ đi du lịch, để cô đi chơi vui vẻ. Lần này là đi ra ngoài với bạn cùng phòng, ai có bạn trai cũng dẫn theo, Trần Thự Quang cũng đi cùng nhóm, đồng thời kêu thêm mấy bạn nam độc thân đi chung, một nhóm nam nữ đồng đều, mười người trẻ tuổi tổ chức thành một nhóm đi ra ngoài.

Lần này đích đến của cả nhóm là Tây Nam một cảnh đẹp nổi tiếng trong nước, hai ngày sau bọn họ tới một cao nguyên phủ đầy tuyết ở một trấn nhỏ, phong cảnh nơi này như tranh, khí hậu hợp lòng người bốn mùa như mùa xuân, tuy nhiên đây cũng không phải nơi nổi tiếng lắm, lúc này là mùa du lịch thịnh vượng, trấn nhỏ vẫn yên lặng như cũ. Ở trấn nhỏ đi dạo vài ngày, mấy nam sinh nghe nói ở gần đó có một nơi gọi là Tuyết Lan Sơn phong cảnh rất đẹp nhưng chưa được khai phá, chưa trở thành địa điểm du lịch, vẫn duy trì cảnh quan nguyên thủy, nên bọn họ muốn đi khám phá thử. Hỏi thăm ông chủ nhà trọ, nghe nói rất nhiều du khách đều đã đi qua, cũng không có gì nguy hiểm, đoàn người chuẩn bị mộtngày liền đi xem.

Đoàn người sau khi chuẩn bị liền thuê xe xuất phát đi Tuyết Lang Sơn, trấn nhỏ ở Tuyết Lang Sơn có tuyết, xe bọn họ thuê không đi vào trấn được, nghe nói người ở trấn trên không chào đón du khách đến Tuyết Lang Sơn tham quan, bởi vì bọn họ cảm thấy du khách sẽ phá hư phong cảnh trên núi. Bọn họ từ thị trấn bên cạnh đi đường nhỏ đến Tuyết Lang Sơn, trên đường có đầy dấu vết xem ra cũng có khôngít người từ nơi này đi qua, hiển nhiên Tuyết Lang Sơn tuy rằng chưa có khai phá, nhưng người lén đến ngắm phong cảnh vẫn không ít.

Đầu tiên bọn họ đến Tuyết Lang Cốc, tuy rằng Yên Vũ đã nhìn thấy biến hóa của thảm thực vật từ chấn núi đến đỉnh núi nhưng vẫn bị cảnh đẹp của Tuyết Lang Cốc chinh phục. Mặt cỏ dưới chân núi tuyết có chút lạnh lẽo, còn có một ít hoa dại cỏ dại, không khí lành lạnh. Nhưng Tuyết Lang Cốc lại khác, nơi này thật sự không khí ấm áp giống như mùa xuân, thời tiết như vậy làm Yên Vũ cởi áo khoác ra, sơn cốc có hoa dại muôn màu, suối nước trong vắt, hoa thơm chim hót, thậm chí còn có thỏ hoang ở trong bụi cỏ chạy trốn. Sáu người ở bên ngoài cốc dạo một vòng, vốn dĩ trời trong mây trắng lại có hai đám mây đen, cả bọn lo lắng thời tiết thay đổi, thu dọn mọi thứ chạy tới mục đích tiếp theo Tuyết Lang Hồ.

Leo lên trên hơn một tiếng, một hồ nước xanh thẳm xuất hiện ở trước mắt, cảnh đẹp như thế này làm cả bọn quên cả thở, bây giờ là mùa hạ, bốn phía cũng không có tuyết trắng bao trùm, cây cối chung quanh Tuyết Lang Hồ có màu xanh biếc màu đỏ màu vàng các loại, phản chiếu xuống mặt nước đặc biệt xinh đẹp. Tuyết Lang Hồ bị một vách núi cách trở, làm cho cả bọn không có cách nào đi gần lại được, chỉ có thể nhìn từ xa. Hồ nước giống như được khảm trân châu xanh ngọc trên núi, ảnh ngược là trời xanh mây trắng, bất ngờ là thấy được cả đáy, cảnh sắc xa hoa lộng lẫy, mấy người xem đều khôngmuốn rời đi.

Đoàn người đều bị cảnh sắc mê hoặc, nhìn đến quên mình, không biết từ nơi nào thổi qua một đám mây đen, che đậy cả ánh nắng, gió núi thổi qua, thời tiết vốn dĩ rất ấm áp đột nhiên gió lạnh từng cơn. Sau khi thương lượng cả đám quyết định thu dọn đồ đạc xuống núi, bọn họ không có mang đồ che mưa, tuy rằng bọn họ đều mặc quần áo leo núi, nhưng chỉ che được mưa nhỏ, nếu như mưa to bọn họ giống như là gà nấu lẩu rồi.

Đoàn người vội vàng xuống núi, đi không bao lâu, mưa to từ trên trời trút xuống. Hạt mưa như hòn đá nhỏ đập vào người, có chút đau, mưa lớn làm cảnh vật trước mắt mờ mịt, bước chân cũng không nhìn rõ. Mưa rất lớn, dòng nước đổ từ trên núi xuống rất nhanh, Yên Vũ lo lắng đất đá sẽ trôi từ trên núi xuống. Mưa quá lớn, trời đột nhiên trở tối, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy bóng người phía trước, ở ngay sườn núi, Yên Vũ duỗi tay nắm lấy tay người phía trước, ai ngờ, bắt được một khoảng không, cô khônggiữ vững được thăng bằng, lăn từ trên sườn núi xuống, nước bùn đất từ chân núi chảy xuống, Tô Yên Vũ quay cuồng, từ sườn núi lăn theo đá và nhánh cây rơi xuống, lạc vào không gian trống rỗng.

Khi Tô Yên Vũ tỉnh lại, trợn mắt nhìn thấy chính là ánh trăng sáng, cô cảm thấy cả người đau đớn, động tay chân, may mắn không có gãy xương. Lúc này, Yên Vũ nhìn thấy một con chó lớn đang đứng bên cạnh cô, theo ánh trăng, lông trên người nó màu trắng, hai lỗ tai nhòn nhọn, đôi mắt giống như lóe lên tia sáng màu xanh biếc. Lông tơ trên người Yên Vũ dựng lên, nhớ tới tên ngọn núi này, Tuyết Lang Sơn, nơi này sẽ không có chó lớn, nó là sói, một con sói tuyết.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.