Truyền Thuyết Sói Tuyết - Tập Truyện Mây Mưa Lục

Chương 2

trước
tiếp

Yên Vũ sợ tới mức một cử động nhỏ cũng không dám, trong đầu nhanh chóng quay cuồng nghĩ chạy trốn khỏi con sói này như thế nào. Ngừng thở giả chết? Biện pháp này hình như là dùng để đối phó với gấu, sói hình như vẫn ăn động vật chết? Yên Vũ có chút không dám xác định nghĩ lung tung, trơ mắt nhìn con sói tuyết đi vòng quanh cô một vòng, trái tim đập thình thịch. Nếu không phải bị đe dọa đến tính mạng, cô sẽ cảm thấy con sói tuyết này rất xinh đẹp, giống một con chó lớn, cả người lông tuyết trắng, đôi mắt trong bóng đêm phát ra ánh sáng màu xanh biếc, nó đi vòng quanh cô, ngửi ngửi khắp người cô, Yên Vũ sợ hãi thiếu chút nữa khóc lên, nó có phải đang tìm chỗ ngon để ăn cô hay không? côtừ trên núi lăn xuống, trên người dính đầy bùn đất, vừa dơ vừa xấu, hy vọng nó kén ăn một chút, buông tha cho cô, đồ ăn không ngon miệng lắm này.

Nhưng con sói tuyết này hình như rất có hứng thú với cô, đi vòng quanh người cô vài vòng, dùng móng vuốt cào cào bùn đất dính trên quần áo của cô, đầu lưỡi thật dài liếm láp bụng cô, Yên Vũ bắt đầu sợ hãi nằm im một cử động nhỏ cũng không dám, chạy không thoát, cái loại cảm giác chờ chết này, hy vọng có thể chết dễ chịu một chút, không cần chết quá đau khổ. Nhưng qua một hồi lâu sói tuyết cũng không cắn mất một miếng thịt nào trên người cô, lúc này cô mới cảm giác được chỗ nó liếm trên bụng nhỏ của cô là miệng vết thương, bị nó liếm một hồi, cô mới cảm giác được vài chỗ trên người nóng rát đau đớn, hiển nhiên là khi lăn xuống bị thương.

Sói tuyết liếm đi bùn đất trên miệng vết thương, nước miếng ở trên miệng vết thương, chỗ đau đớn hình như thoải mái hơn rất nhiều. Liếm một hồi, chân trước của sói tuyết chấm đất, ô ô kêu với cô, móng vuốt níu lấy quần áo cô, Yên Vũ nhìn nó giống như muốn xé rách quần áo của mình, “Mày, mày muốn tao cởi quần áo hả?”

Yên Vũ giống như cảm giác được sói tuyết gật đầu, cô kéo khóa ra, sói tuyết yên lặng. cô dừng động tác lại, nó lại bắt đầu cắn quần áo cô, lần này rất bạo lực, hàm răng sắc bén cắn một góc quần áo, kéo một cái, tiếng mảnh vải bị xé một cái kêu lên, Yên Vũ luống cuống tay chân tốc độ cởi quần áo nhanh hơn, “Mày đừng cắn, ta cởi mà.” Yên Vũ có chút sợ hãi, có phải cởi quần áo nó dễ dàng ăn cô hơn đúng không?

Bên trong Yên Vũ mặc một cái tay áo thun, còn lại chính là nội y, cởi xong áo khoác và áo thun, ai ngờ sói tuyết cắn dây áo ngực của cô, kéo áo ngực xuống, mặt Yên Vũ đỏ bừng, tuy rằng chỉ là một con sói, nhưng bị đôi mắt màu xanh đó nhìn chằm chằm, cô vẫn cảm thấy ngượng ngùng. Đôi tay Yên Vũ vây quanh bộ ngực ngồi ở dưới ánh trăng, trên người bùn đất không nhiều lắm, da thịt tuyết trắng bại lộ ở trong không khí, dưới ánh trăng rõ ràng có thể thấy được dáng người rất đẹp. Hai cánh tay như ngó sen nửa ôm nửa che hai cái vú trắng nõn tròn trịa, nhưng cánh tay không thể hoàn toàn che kín, hai đầu v* dưới cánh tay như ẩn như hiện. một thiếu nữ khỏa thân ngồi ở cánh đồng bát ngát dưới ánh trăng, mộtđầu tóc đen nhánh rối tung xinh đẹp xõa ở trên người, hai vú khép hờ còn có vòng eo mảnh khảnh, mà sói tuyết đứng kế bên cô, ở khóe miệng có nước miếng chảy ra, đôi mắt lóe ra ánh sáng màu xanh báo động.

Sói tuyết phe phẩy cái đuôi đi xung quanh cô vài vòng, mấy chỗ miệng vết thương của cô nó đều liếm một lần, sau đó lại kéo quần cô. Yên Vũ bẹp miệng, buông một bàn tay đang che bộ ngực ra túm quần lại không muốn cởi, như vậy bộ ngực chỉ có một cánh tay vòng lấy núm vú đỏ bừng, hình dạng tròn trịa có thể thấy được rõ ràng. Hai mắt sói tuyết nhìn chằm chằm vào cặp ngực lộ ra của cô, vươn đầu lưỡi nhỏ nước miếng, chỉ chốc lát sau ngẩng đầu dưới ánh trăng tru lên, tiếng kêu vang vọng khắp sơn cốc, Yên Vũ nghe xong nhịn không được run một cái, nhìn hai mắt nó hừng hực ánh sáng xanh nhìn mình, đáy lòng dâng lên sự nhút nhát, nhìn ánh mắt hung ác của nó, cô phát run, chỉ có điều chưa cúi xuống xin tha mà thôi. Sói tuyết tru lên xong, nhìn chằm chằm nửa thântrên của cô, một hồi lại dùng móng vuốt và hàm răng cắn cắn muốn xé rách quần, lúc này trong lòng Yên Vũ đã bị nó làm hoảng sợ, khôngdám dùng lực chống cự, bẹp miệng cầu xin, “Mày đừng xé nữa, tao cởi, tao cởi là được.”

Yên Vũ đem tất cả quần áo trên người đều cởi ra, cuộn chân, hai tay vây quanh thân mình, hình ảnh mỹ nhân khỏa thân thẹn thùng, chỉ tiếc trên người còn có một ít vết thương và bùn đất, cảnh đẹp khôngchút tì vết. trên chân và bụng có một vết thương khá sâu, miệng vết thương dính bùn đất hình như còn đang chảy máu, sói tuyết liếm miệng vết thương của cô, đem bùn đất ở miệng vết thương đều rửa sạch sẽ, Yên Vũ ở dưới cái miệng của sói, vừa sợ vừa run, chỉ sợ hàm răng sắc bén của nó cắn mất mộtmiếng thịt trên người cô xuống. Nhưng nó hình như rất cẩn thận, chỉ dùng đầu lưỡi ấm áp liếm chỗ vết thương, móng vuốt sắc bén và hàm răng chưa từng đụng chạm đến da thịt cô, sau khi được đầu lưỡi liếm láp, miệng vết thương nóng rát có chút tê, hình như cũng không khó chịu nữa. Sói tuyết ở trênngười cô liếm láp xung quanh, Yên Vũ từ khi mới vừa bắt đầu có chút sợ hãi chậm rãi bình tĩnh lại, sói tuyết hình như cũng không muốn tổn thương cô, ngược lại đang giúp cô rửa sạch miệng vết thương. Qua một hồi lâu, miệng vết thương trên người đều được nó liếm sạch sẽ, sói tuyết ngẩng đầu nhìn cô, phe phẩy cái đuôi giống như muốn giành công, Yên Vũ cười cười có chút khó coi, “Cảm ơn!”

Sói tuyết dùng móng vuốt đẩy đẩy thân thể của cô, nó dài hơn hai mét, sức lực rất lớn, Yên Vũ bị nó đẩy từ từ xê dịch, lúc này mới chú ý tới bên cạnh là một suối nước nóng, còn có hơi nóng bốc lên. Khó trách cho dù cô không có mặc quần áo cũng không cảm thấy lạnh lẽo, thì ra cô đang nằm trên một tảng đá ấm áp, bên dưới là suối nước nóng, cho nên dù đây là núi tuyết, cô khỏa thân cũng không cảm thấy quá lạnh. Sau khi Yên Vũ thấy hình như sói tuyết cũng không tổn thương cô, chậm rãi bình tĩnh lại, nhìn theo ánh trăng quan sát hoàn cảnh bốn phía, nơi này hình như không phải là chỗ cô ngã xuống, cô có chút nghi ngờ nhìn sói tuyết, “Là mày đã cứu ta phải không?” Yên Vũ là bị đất đá bùn cát đẩy lăn xuống đây, rất có khả năng cô bị bùn đất che lấp, mà khi cô tỉnh lại bùn đất ở miệng mũi đều được rửa sạch, nếu không bây giờ cô cũng không biết có còn sống hay không.

Sói tuyết ngẩng đầu, “Ngao ô…” Tiếng kêu vang dội vang vọng khắp sơn cốc, Yên Vũ hình như có thể cảm nhận được nó đang ngạo nghễ trả lời.

Yên Vũ lẩm bẩm nói lời cảm ơn, sói tuyết ngẩng đầu nhìn cô giống như rất thản nhiên chấp nhận lời cảm ơn của cô vậy. Yên Vũ cảm thấy có điểm kỳ quái, nó chỉ là một con sói, vì sao cô có thể cảm nhận được những gì nó muốn biểu đạt chứ?

Yên Vũ đi đến suối nước nóng trong hồ rửa sạch thân thể, tóc, trên mặt còn có rất nhiều bùn đất. Dưới ánh trăng, một thiếu nữ tóc dài trần trụi đứng ở bên hồ, bộ ngực đẫy đà, vòng eo thon mảnh khảnh một tay có thể ôm hết, phía dưới là hai đùi thon dài rắn chắc, dưới ánh trăng chiếu xuống vừa mỹ lệ vừa gợi cảm. Đôi mắt sói tuyết nhìn cô chằm chằm, trong miệng phát ra tiếng kêu ô ô, ánh trăng phóng ra bóng dáng nó, giữa hai chân có một đường cong màu đen chậm rãi kéo ra vừa dài vừa to.

Tô Yên Vũ thử thăm dò chiều sâu của hồ nước, trước tiên ngồi ở bên cạnh hồ, hai chân đặt ở trong nước ấm áp, thân thể lạnh lạnh bắt đầu ấm áp lên, đáy hồ đều là đá cục, có thể là do thời gian dài ở trong nước bị cọ rửa, đá sỏi đều không sắc nhọn, mà tròn tròn như đá cuội, chân dẫm lên rất thoải mái. Yên Vũ dùng chân thử vài lần phát hiện hồ nước cũng không sâu, liền chậm rãi đứng vào trong hồ, nửa người trên vẫn lõa thể trong không khí, nước trôi tẩy rửa thân thể, bỗng nhiên cô nghe thấy tiếng nước ầm ĩ sau lưng, quay đầu lại nhìn thấy sói tuyết cũng bơi vào trong nước, cô kinh dị nhìn nó, chẳng lẽ sói cũng muốn tắm rửa sao?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.